PHÚC ÂM VÀ SỰ CẤT LÊN—
Sự cất lên liên hệ gì với phúc âm không? Một tranh luận về giáo lí phán xét trước.
Thế giới phải chờ đợi thời gian đại nạn (Đan 12:1; Sô 1:15; Math 24:21; Mác 13:19). Thời gian này được gọi là “ngày của sự phẫn nộ" trong kinh thánh (Sô 1:15) và được miêu tả chi tiết trong trong cuốn sách cuối cùng của kinh thánh (từ Khải 6 :1). Khi các sự phán xét đầu tiên của Đức Chúa Trời được đổ ra trên trái đất này, mọi người bắt đầu kêu ”với núi và các tảng đá rằng: “Hãy đổ xuống trên chúng tôi và giấu chúng tôi khỏi mặt của Đấng ngồi trên ngai và khỏi cơn thịnh nộ của Chiên Con; vì ngày thịnh nộ lớn của các Đấng ấy đã đến, ai có thể đứng nổi?” (Khải 6:16-17). Người dân sau đó nhận ra rằng "cơn phẫn nộ của Chiên con", "ngày thịnh nộ lớn" của Ngài đã đến.
Đấy là ngày lớn của Chúa đã được công bố trong kinh cựu ước, "ngày của cơn phẫn nộ" (Giô ên 2:1-11; Sô phô ni 1:14-18; 3:19-21); Điều đó rõ ràng: toàn bộ cơn thịnh nộ. Đó là cơn đại nạn, vì cớ Đức Chúa Trời sẽ phán xét trái đất và đổ sự phẫn nộ của Ngài trên họ (Rô. 1:18).
Đây là sách phúc âm. Phúc âm thường chỉ được trình bày theo ý nghĩa rằng Chúa Giêsu đã giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi của chúng ta. Điều đó hoàn toàn đúng, nhưng chỉ là một phần của sự thật. Phúc âm cũng cho rằng Chúa đã giải thoát chúng ta khỏi sự thịnh nộ của Chúa Trời vì tội lỗi của chúng ta .
Tất cả Cơ Đốc nhân tin Kinh thánh đều biết rằng cơn thịnh nộ của Chúa trên tội lỗi sẽ hoàn thành trong sự hình phạt Vĩnh Hằng (Khải 14:10-11), Nhưng đây không phải là biểu hiện duy nhất của sự phẫn nộ thánh và công bình của Đức Chúa Trời trên tội lỗi. Như chúng ta đã nhìn thấy, tai họa sắp tới là một thời gian thịnh nộ của Chúa.
Sứ đồ Phao-lô nói rằng chúng ta mong đợi Chúa là "Con Ngài từ trời, là Đức Chúa Jêsus mà Ngài đã khiến sống lại từ cõi chết, là Đấng giải cứu chúng ta khỏi cơn thịnh nộ sắp đến" (1 Tê. 1:1. Điều đó không nhất thiết có nghĩa là sự nguyền rủa. Có khả năng là Phao–lô nói về sự phẫn nộ tương lai", cũng có nghĩa là tương lai ảm đạm, "ngày của Chúa". Trong bức thư này ông giải thích sự cất lên và lập luận rằng hội thánh được lcứu "trước cơn thịnh nộ tương lai" (1. Tê 1:10; 4:13; 5:11).
Câu trả lời cho thời gian sự cất lên cuối cùng đã được tìm thấy trong phúc âm. Bởi vì trên thập giá, Chúa Giêsu đã dập tắt cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời trên tội lỗi của chúng ta. Cái chết của Ngài làm chúng ta hòa lại với Đức Chúa Trời (Rô. 5:1. Sự kiện này không chỉ ban cho chúng ta sự cứu rỗi an ninh, nhưng cũng ban cho sự chắc chắn, không đi qua cơn đại nạn, là “ngày thịnh nộ”. Đối với chúng ta bây giờ là người đồng thừa kế với Đấng Chrisst (Rô 8,14-17) và Thân Thể của Ngài (Rô. 12:5). Chúa đã đặt chúng ta vào vị trí của Con Ngài (Rô 5:12-21). Chúng ta là "kiệt tác của Đức Chúa Trời được tạo ra trong Christ Jesus. Chúng ta đã sống lại với Ngài và được đặt ngồi trên trời trong Ngài (Êph 2:6). Là người thừa kế và Thân Thể của Chiên Con, hội thánh được máu của con cừu tậu mua không thể chịu cơn thịnh nộ của chính Chiên Con.